[Tiara Manhwa] Vol 15, Chap 110


Trans + Edit: Kila Real.

Advertisements

[My novel] KCBL (25)


Chương 25: Đánh trận giả (5)

Con rồng trắng biến dị đột nhiên vươn cánh. Trước ánh mắt hồi hộp và đầy hưng phấn của Olivia, cảnh giác của Rerror, và để mặc đồng đội… ý nhầm, đầy tin tưởng với đồng dội của Violet, và lầy lội ngàn năm không đổi của Verge, hay nói ngắn gọn là không hề đáng tin của bộ đôi V.V….

Nó gầm lên một tiếng, vô âm, nhưng lại khiến màng nhĩ toàn bộ người nơi này rung động. Giống như tận sâu trong đại não đột ngột rít lên một âm thanh chói tai, bốn người kia đồng thời choáng váng. Song Anrdes, Lilyan và Nellaf lại không hề hấn gì. Những dây leo quấn quanh tay Lilyan có một khắc bất động, rồi như chịu cộng hưởng gì đó, chúng dài ra, từng tia sức sống toả ra càng mãnh liệt.

Lilyan theo bản năng thả tay. Đám dây leo đỏ quạnh như tự ý thức bò về phía trước, màu sắc cũng dần hoà lẫn vào ánh bạc của sàn đấu. Nàng ngạc nhiên nhìn Anrdes, cùng lúc bắt gặp ánh nhìn bất lực của hắn…

– Còn lại, nhờ hai cậu…

Anrdes rất tự nhiên gục xuống, biểu hiện mình đã game over.

Thật may vì trước khi nằm, hắn đã kịp lấy ra một tờ giấy (?) trong túi áo. Một màng chắn bảo hộ chứa đầy văn tự vàng kim khó hiểu xuất hiện vây quanh hắn.

… Nellaf không mất nhiều thời gian để đoán ra nó là gì. Một loại phù bảo hộ, có lẽ… cấp thấp.

Đối với giao phó của người… không, bạn mới quen, nàng như có như không gật đầu. Lilyan đặt vào tay Anrdes một viên màu lam gần giống kẹo, ấp úng nói cảm ơn.

Cảm giác như mới gặp lần đầu, nhưng cũng không giống vậy.

Lilyan là người có lẽ gặp khó khăn trong giao tiếp. Có lẽ vậy? Thực ra, Lilyan càng muốn gọi mình là người gặp khó khăn, trong việc nhận sự giúp đỡ của người khác.

Lilyan chỉ không hiểu sao một ai đó có thể luôn cố gắng. Và một khi chuyện đó xảy ra, nàng lại sợ hãi khi họ đặt sự kì vọng của mình trên người nàng.

Khi mà những cố gắng của người khác, vì mình mà sinh ra, lại vì mình mà mất đi tất cả.

Những lời nói ra, cũng vì vậy mà trở nên không còn rõ ràng nữa.

– Một… chút nữa thôi… Cảm ơn…

Con rồng trắng gầm gừ như bất mãn, cơ thể khổng lồ không tốn chút sức bay lên. Gió thổi dữ dội, xơ xác mà tiêu điều, mang theo cả hơi nước mù mịt từ sương mù mà Rerror đã tạo ra.

Không khí có chút nặng nề.

Nellaf mở tay, một thanh kiếm băng không được tính là tinh xảo đã hoàn thiện trong tay nàng. Và bởi vì băng vốn dĩ là tinh thể, nàng rõ ràng sẽ không tốn chút sức biến nó thành đủ nhọn để chém ‘bùn’. Nhưng rốt cuộc, Nellaf chỉ làm nó dài và dày hơn một chút. Khẽ thở ra, nàng nắm chặt thanh kiếm, vung mạnh, nhanh cho đến khi nó chỉ để lại tàn ảnh lạnh lẽo. Lần thứ nhất, Vinceen đã buộc phải tự hỏi về mục đích của đứa bé này…

Và lần thứ hai, lần thứ ba, đó đã không còn là sự tự hỏi nữa… Những đường mana lam lạnh lẽo như vô tận quấn quýt lấy cây kiếm, như được mài nhọn theo từng giây, cuối cùng chỉ còn lại một đường kiếm lam sắc, theo hướng đi được giải phóng về phía trước. Thay vì chém đứt không khí, Nellaf để mặc sức chém đứt thứ mana dày đặc mà nàng đã chờ đợi. Từ lần thử nghiệm 1, dần thuận tay, Nellaf dùng ý thức để thể nghiệm sự ngoan ngoãn của thứ màu lam mà mình nắm giữ.

Một phần ngàn tỷ, zik zak, nó cứa tan một thứ rào cản ngu muội. Mơ hồ trong tâm trí Nellaf vẫn luôn thường trực, giờ lại dường như tạm thời lánh đi, nhường chỗ cho khả năng tập trung kinh khủng nhất.

Để có thể chia tách sức mạnh mình có thể dùng ra, Nellaf thử ám ảnh, không ngừng gây ra một giới hạn vô hình trong tiềm thức mình. “Vượt qua nó thì mọi thứ sẽ thành hư vô”… Cứ như vậy, như vậy, Nellaf nắm được bản thân mình chỉ nên làm đến mức nào.

Nhưng nàng chưa bao giờ thích kiểu đếm ngược.

Vì vậy, Nellaf giải phóng hầu hết đoạn mân mình đã giới hạn trong cơ thể. Giờ thì mọi chuyện biến thành như hiện tại.

Nói cách khác, bán kính 15m xung quanh Nellaf đậm đặc dòng mana đối lưu hệ băng. Cũng có thể tính là một màng phòng vệ mỏng.

Rerror vội vàng né khỏi một đoạn kiếm khí được chém tới. Chúng càng lúc càng dài, càng lúc càng sắc bén, hắn nhận ra được. Hơn nữa, cô gái này, dường như còn có thể đọc được một phần chuyển động của hắn. Độ chính xác không phải hoàn toàn, nhưng lại vô cùng cao. Hơn nữa, nó còn có xu hướng gia tăng!

Hắn huýt sáo. Con sói nhảy lên phía trước, biến thành một chiếc khiên đổi hướng hoàn hảo.

Kiếm khí ấy mà, rất dễ đoán chuyển động.

Lựa chọn lúc Nellaf sơ hở, hắn dẫn những bàn tay quỷ dị lao về phía nàng, ý đồ thăm dò kìm hãm một bên. Thế nhưng dường như lúc mở mode công kích, mọi giác quan của Nellaf càng trở nên nhạy bén. Tất cả cử động của nàng đều trở thành tự vệ bản năng. Nellaf không né. Đôi khi, đánh trả là chiếc khiên vững chắc nhất.

Những cánh tay bị kiếm khí chặn lại, tan biến vào hư vô. Cùng lúc…

<Pằng>

Verge chớp chớp đôi mắt, ánh sáng vòng cung trong mắt càng lúc càng nở rộ. Hắn định bắn tan lớp màng mờ mịt vây xung quanh Nellaf, nhưng những viên đạn được bắn ra đến phạm vi 15m xung quanh lại giống như bị ngăn cản, chậm dần đến phạm vi 10m rồi trượt xuống. Đó giống như bắn một viên đạn dưới nước, nặng nề và vô dụng. Trong lúc Verge loay hoay thay hộp đạn mới, Violet kéo hắn lại. Như nhận ra hắn nghĩ gì, nàng lắc đầu một cách khinh bỉ.

Đây là khinh bỉ hắn không biết lượng sức hay khinh bỉ hắn cậy mạnh? Này này rõ ràng tí hộ cái!!! 囧

Rốt cuộc Verge vẫn dừng động tác. Violet nhờ hắn yểm trợ, rồi vẫy mạnh cây roi. Từng loạt sợi trong cấu trúc của nó đột ngột se lại, càng trở nên mảnh mai và mềm dẻo, xen lẫn những tia lửa điện ánh tím đầy cuồng bạo được phóng về phía trước. Verge như nhận ra điều gì đó, đôi mắt nhìn không tiêu cự vào không gian phía trước. Hắn đột ngột vứt hộp đạn trong tay, liên tục bắn ra vài phát đạn. Hư không đột nhiên rơi rụng những nhánh dây leo mang sắc bạc kì lạ. Chúng giãy dụa một lúc rồi trở về màu đỏ ban đầu.

Nhắm sếp không nhắm lại đi nhắm bọn họ làm gì aaa—

Hiển nhiên đó không phải tất cả.

Olivia hơi nhíu mày. Gã Riddle đó vẫn không ngừng quay-tay… và sương mù vẫn chưa rút đi.

Dở tệ.

Nhàm chán.

Lắc lắc tay, một ngọn lửa đỏ thuần tuý xuất hiện trong tay hắn. Olivia bất mãn hừ một tiếng, cắt đứt tập trung. Ngọn lửa lại lập tức biến mất. Mở tay, đã là dòng mana nhiệt độ cao đến mức sôi sùng sục. Nhìn dưới góc độ của Nellaf, không khí dường như trở thành chân không trong làn khói đỏ mờ đục đó.

Dòng khí gần như cháy rực kia được Olivia ném lên. Giống như đang chơi đập bóng, Olivia cắn răng, dùng toàn bộ lực lượng trong cơ thể đẩy nó về phía Nellaf.

Nhận thấy trong đầu có chút dao động, Nellaf nhận thấy đoạn khoảng không cách mình 10m có dấu hiệu bị ăn mòn. Băng hoả giao nhau, triệt tiêu lẫn nhau… Những vụ nổ áp suất… Có lẽ thật may vì hai người chỉ đang bộc lộ thực lực cấp 8☆, không khí chỉ như hàng loạt vụn vỡ li ti trong chân không, với tốc độ mắt thường bị cắn nuốt. Nó không tạo ra cái gì… quá không cứu vãn được.

Đây rõ là cứng đối cứng. Hoặc không? Có lẽ chỉ đối với nàng. Một cách tự nhiên nhất có thể, Nellaf thở dài, ngừng công kích.

Giờ thì mọi giác quan của nàng đều tập trung vào đôi mắt.

– Còn một bước nữa. Nhưng Nellaf, nó không phải như kế hoạch, nhưng vẫn cùng kết quả… – Lilyan mấp máy môi.

“Có vẻ sớm hơn dự định ha…”

– Nellaf, nhờ cậu.

Nellaf đột nhiên cười lạnh. Nàng nắm chặt hơn thanh kiếm băng trong tay, động tác đột nhiên trì trệ, nhưng công kích lại càng rộng hơn, lan sang cả phần khoảng không bị ăn mòn. Lực đẩy mạnh mẽ khiến không gian nơi đó hỗn loạn, sự ăn mòn cũng trở nên vô hướng.

Cũng lúc, mảnh không gian quanh Nellaf liên tục chậm-rãi xuất hiện những tinh thể băng li ti bắn về phía Rerror, nhưng với tốc độ tương đối chậm.

Như mọi khi, thứ dễ hình dung luôn có một chút chỗ tốt của nó, dù hạn chế vẫn quá nhiều.

Rerror thận trọng chuyển hướng công kích của Nellaf, vừa đủ để nó không chạm tới mình. Hắn không biết trong những tinh thể này có gì, vẫn nên cẩn thận một chút.

Lilyan rút ra sau Nellaf, lặng lẽ nhắm lại đôi mắt.

Riddle mím môi, động tác càng lúc càng nhanh nhẹn. Hai lưỡi kéo di chuyển trên không trung, tạo thành những tàn ảnh mơ hồ kéo dài. Dường như nhìn lâu hơn một chút, người ta sẽ thấy một ký hiệu trở nên càng lúc càng rõ ràng trên màng chắn vô hình ấy.

Mang hình ảnh một giọt nước bị vỡ đang dần lành lại.

Vinceen bình tĩnh nhấp một ngụm trà. Hắn chống tay, nghiêng đầu nhìn những đứa trẻ đang cố gắng dành giật thứ vô nghĩa mà hắn vẽ nên, cùng với tên kẻ thù nào đó… Khoé mắt nheo lại đầy thưởng thức.

– Vẫn chưa nhận ra sao, những con sói giả cừu non?

Hắn thì thầm, những từ ngữ sau tan dần đi trong không gian.

– Nhanh lên, trước khi ta đổi ý lần nữa. Mà…

Như vậy thì thật đáng tiếc.

/End chương 25/

[Tiara Manhwa] Vol 15, Chap 109


Trans + Edit: Kila Real.

P/s: Giờ thì chính thức năm mới vui vẻ nha~

Thêm nữa, độ dài các trang có vẻ nhiều khoảng trắng, đó là bản gốc. Nhưng nếu tớ chỉnh to hơn thì sẽ bị vỡ nét. Nên tớ để nguyên nhé.

Tớ đã thay đổi font, có vẻ dễ nhìn hơn font trước nhưng hơi vị khó căn… hic :v :v Đáng ra sáng nay tớ đã đăng rùi :v Nhưng bị chậm kế hoạch…

[My novel] KCBL (24)


Chương 24: Đánh trận giả (4)

– Thưa ngài—

Rerror đứng trước Riddle, tư thế thành kính mà không câu nệ. Dường như trước mặt hắn không phải một trưởng bối, mà là một đối tác đàm phán không hơn.

– Chuyện gì? – Riddle gầm gừ từ kẽ răng, sắc mặt không tốt lắm.

Bọn nhóc này xác thực không tệ. Ở thời điểm gã tự tìm nhục một cách ngu như c-hó thế này, để gã phải nghĩ thế, thì chúng xác thực vẫn dấu nghề…

Có thời gian hẳn nên chơi lại chúng một vố. Gã dù sao cũng là một ‘kẻ trả thù’ danh xứng với thực nha~

Dù thật ra vẫn còn một mối thù ngứa mắt giải quyết mãi không xong.

… Đừng bảo hắn đây là chấp nhặt với trẻ con. Cái gọi là “thanh thuần như giấy trắng” chỉ là đồ vứt đi. Trắng là tổ hợp của vô số màu sắc. Ngươi chỉ nhìn thấy màu trắng, ai biết nó có phải thứ ‘trắng’ mà ngươi nghĩ hay không? Nó chưa từng đồng nghĩa với thuần khiết, mà chỉ là một tổ hợp hỗn loạn.

Ngay từ đầu, trẻ con đã là thứ sinh vật đáng sợ.

– Ta… muốn xác nhận lại một chuyện.

.

Ngài có thật ở cùng phe với chúng ta? – Rerror nhìn thẳng vào mắt gã.

Cùng lúc, Verge và Violet thủ thế. Olivia vẫn đứng nguyên tại chỗ quan sát bọn Anrdes, song sóng mana dao động xung quanh hắn có chút nóng nảy.

Họ vẫn không quên để ý sau lưng vẫn còn một bọn nhóc khá là… manh động.

Riddle cười lạnh, xoay vòng chiếc kéo trong tay.

– Oh~ Ta nên khen ngợi cậu quá mức thận trọng, hay là vẫn quá ngạo mạn đây?

Rerror khẽ cắn môi, chịu đựng áp lực khó chịu đột nhiên xuất hiện này, lần nữa mở miệng:

– Nếu viện trưởng đã đào sẵn hố chờ ngài nhảy xuống… Vậy tại sao ngài không tự cứu mình?

Riddle lại thấy sương mù.

A, nó lại bao phủ lần nữa.

Chắc hẳn tên khốn kia cũng không dễ chịu gì.

– Haizzz— – Riddle gãi đầu, thở dàiiiiiii.

.

Tổ bốn người trợn trắng mắt.

– … Xin người— Nhẹ nhàng cái coi!! Cmn muốn chết cũng đừng chơi chết trùm!!!! (= ཀ =;)

… Riddle có xúc động muốn giựt phứt mái tóc giả trên đầu mình ra.

Rerror thấy thoả mãn vcl nhưng rốt cuộc vẫn phải kéo Olivia lại:

– Thứ lỗi.

Riddle: “… Đây éo cần!!” Σ(-᷅_-᷄๑)

Gã vuốt vuốt mái tóc trên đầu, mím môi.

– Việc này không cần ngươi quan tâm. Có điều, hiển nhiên ta không hề có ý định chờ chết. Trên hết, ta không cùng phe.

Rerror thở ra:

– Thật khéo, chúng ta cũng nghĩ thế.

Cùng lúc, trong lòng hắn thoáng qua một suy nghĩ, lại lập tức đè chúng xuống. Hắn buộc phải công nhận, điều kiện mà viện trưởng đưa ra, quá nhiều chỗ có thể lách luật, lại quá ít đường lui.

“Chỉ nên có một trong hai bên được thắng, không thể hợp tác trong hoà bình. Như vậy…”

“Vậy là thân chủ tự vận động vẫn không tính là phạm quy.”

Nellaf nghĩ ngợi.

Bên cạnh là con rồng trắng đang gầm gừ thoả mãn vì được Anrdes xoa đầu phục vụ.

Đặt Anrdes bên cạnh một con rồng không tính là quá chênh lệch. Nhìn tổ hợp hai cái đầu cọ vào nhau vô cùng hài hòa, Lilyan đột nhiên bật cười, tâm tình cũng thả lỏng không ít.

Hiện tại họ không định tiến lên. Phe đối địch đều đã tập trung lại (theo một cách khô lời nào đó…), trước tiên phải nghĩ cách phân tán bọn họ trước. Tổng tấn công quá bất lợi.

Hiển nhiên, họ cho rằng Riddle và bọn Rerror đã liên minh rồi.

– Đến đây thôi.

Anrdes thả nó ra. Hắn khẽ nhắm mắt, tinh thần tập trung lại, dường như đã lơ mất tri giác. Một cái gì đó vô hình diễn ra mà Nellaf không hiểu được. Con rồng giống như không mấy nguyện ý. Nhưng đó là trước khi… Anrdes giơ ra móng vuốt chứa đầy quả hạch trong suốt với hạt nhân là màu kem trắng mềm mại.

Và nó dùng đôi mắt nghé con để nhìn Anrdes. ʕ•ᴥ•ʔ

Nellaf + Lilyan: “…” (−_−;)

Như nhận ra điều gì đó, Rerror chợt nhìn sang bên này. Thấy rõ điều đang xảy ra, hắn khẽ biến sắc.

– Ta thực sự không muốn làm kỵ sĩ trong chuyện cổ tích. ( ˙-˙ )

Đột nhiên bật ra câu này.

Olivia liếc xéo hắn:

– Không làm thì để ta đi. (@ ̄ρ ̄@)

Verge + Violet: “…”

Bên kia, bất giác, con rồng trắng như được tiếp thêm nguồn lực khổng lồ, cơ thể đột ngột tăng trưởng với tốc độ kỳ dị. Răng nanh mọc dài và trở nên nhọn hoắt, cắt gọt sương trắng lơ lửng xung quanh hàm thành bén nhọn. Những chiếc gai lưng đan xen nhau chặt chẽ, tạo thành vành đồi quanh đôi cánh cứng cáp. Bọ vảy khắp cơ thể con rồng loáng thoáng những vệt răng cưa. Đôi mắt nó đỏ quạnh, đục ngầu.

Từ một con rồng vốn đứng với Anrdes không quá chênh lệch, nó trở thành con ‘quái vật’ khổng lồ dài hơn 10m.

Anrdes thoáng đổ mồ hôi lạnh.

Vẫn vậy… Vẫn tốn sức như thế.

Kiểu này xong việc hắn phải nằm đuối dài ngày.

Nhưng hắn không hối hận.

Chẳng qua bạn đồng nghiệp có thể điều hoà nên thực lực có thể tăng trưởng mạnh, còn hắn thì… Σ( ̄。 ̄ノ)ノ

Thật đau lòng huhu— .°(ಗдಗ。)°.

Lilyan lo lắng nhìn vẻ mặt đau khổ của Anrdes, nhưng cũng không lên tiếng. Hắn có lựa chọn của mình, nàng chỉ có thể cố gắng hỗ trợ.

Nghĩ đến đây, Lilyan lại nắm chặt tay áo. Gió nổi lên, có chút xơ xác.

Những dây leo đỏ quấn quanh tay nàng đột nhiên có chút hưng phấn không tên.

Bên cạnh, Nellaf, sau khi quan sát một lượt những chuyển động xảy ra sau khi mình lén lút làm việc xấu rồi quay lại làm màu, biểu cảm: “…”

“… Lắm trận pháp quá.”

Đó là suy nghĩ đầu tiên.

Cả đài chiến lấp lánh quang mang đủ màu của mấy trận pháp hoặc đơn giản, hoặc phức tạp, muôn hình muôn vẻ, phong phú đa dạng, lơ lửng trên không cũng có, bay nhảy liên tục quanh vật chứa cũng có. Không hề trùng lặp, không cách nào liên tưởng được với nhau, cứ như những mã DNA riêng biệt vậy.

“… Phiền quá.” (−_−;)

Đó là suy nghĩ thứ hai.

Nàng tự hỏi về xác suất thành công nếu thực thể hoá mana thành trận pháp lơ lửng trên không là bao nhiêu. Sau đó…

“Thôi dẹp đi…” (^ω^)

Đó là suy nghĩ thứ ba.

Không sai đâu, là suy nghĩ thứ ba!

Thứ ảnh dìm không nỡ nhìn kia chỉ vụt qua trong đầu nàng chưa đầy nửa giây…

… Rốt cuộc, Nellaf cũng hành động.

Nàng xoè lòng bàn tay ra, đôi mắt loé lên tia sáng chưa từng có. Mơ hồ mà chăm chú.

Nàng thậm chí còn không nhận ra mình đang cười.

Một nụ cười khẽ, tràn ngập thứ tâm tình kì diệu.

“Vậy thì cứ coi đây là bí pháp thất truyền đi.”

Không khí đột nhiên trở nên lạnh lẽo. Riddle rùng mình ở-trong-lòng, sơ cứu đơn giản vùng cơ cứng ngắc dưới chân, rồi cầm chiếc kéo lên, hướng về… lồng bảo vệ đang bao phủ đài chiến.

Tổ bốn người: “Đây là phạm quy a!!” 囧

Nhưng không có ai ngăn cản…

Làm như họ sẽ thắc mắc em gái tinh linh biến đâu rồi ý…

Sương mù giăng bốn phía.

Cả bọn nhất thời chĩa mắt về Rerror.

– Đúng là nối giáo cho giặc. – Olivia lẩm bẩm, miệng mỉm cười khinh bỉ.

Rerror: “…” Ơ này, các ngươi quên rằng quang tinh linh cũng rất giỏi về huyễn thuật à? 囧

Nhiêu này mà làm khó được nàng ta á?

Mà thôi, kệ đi. Ân oán giữa viện trưởng với gã kia bọn họ không nhúng tay được.

Nếu gã làm viện trưởng thay đổi ý định, đừng để họ lưỡng bại câu thương, cũng coi như có lời.

– Trước tiên phải hạ phe địch trước. Ta tiên phong, Violet chặn hai bên, Verge yểm trợ. Olivia, chú ý mọi động thái của gã, ngăn mọi hành động phá game, ok? Được rồi, hành động!

Khoé miệng Olivia co quắp.

Violet lại không biết lôi đâu ra một tẩu thuốc, nhìn có vẻ dùng qua khá lâu. Nàng búng tay. Lách tách vài tiếng, tẩu thuốc cháy đen, toả ra mùi khói nồng nặc. Và nó mọc dài ra.

Violet cầm “sợi dây trói” đen thùi lùi kia, đôi mắt đen tối chĩa vào… Lilyan.

– Cứ giao cho ta.

Bên kia, Lilyan đột nhiên rùng mình.

Những thanh chắn xung quanh đài chiến, theo động tác của Riddle, vô tình hay cố ý, mơ hồ kết băng.

/End chương 24/

[Tiara Manhwa] Vol 15, Chap 108


Trans + Edit: Kila Real.

Sơ lược tập 14: Để bảo vệ lãnh thổ chúng ta cần làm gì? Đáp án: Phá! Phá hết!!

Khuyến cáo: Bạn cần đọc 14 tập đầu của Tiara trước khi đọc phần này.

P/s: Chúc mừng ngày đầu tiên được nghỉ nào~ Năm mới vui vẻ nhé mọi người~

[My novel] KCBL (23)


Chương 23: Đánh trận giả (3)

Anrdes không có ý định xử lý vết thương trên cánh tay. Thứ nhất vì nó không quá nghiêm trọng, thứ hai… đây không phải lúc.

Hắn lùi về vị trí an toàn, quanh người mơ hồ xuất hiện những sương phôi màu lam nhạt. Ấn trận pháp toả ra quang mang kì dị, vùng vẫy như linh hồn đầy nhựa sống. Sau vài giây, đám sương phôi trở thành một thực thể kì lạ. Một con rồng trắng nhỏ lao lên, cùng lúc toàn bộ đám sương thăng hoa thành hàng trăm tinh thể băng sắc nhọn, bắn thẳng về phía bọn Rerror.

Cả đám hỗn độn trong gió… Không khoa học a!!

Violet kéo ra khẩu súng từ khung đeo sau lưng, lập tức bấm cò. Không có âm nổ, và bởi vì lý do nào đó, những viên đạn mang xung điện được bắn ra đều lệch trọng tâm (trật lất… 囧) Trên mặt đất xuất hiện những đốm nhỏ, chỉ thoáng qua rồi biến mất. Tia xung điện xanh tím loé lên đầy quỷ dị.

Nàng chớp chớp mắt, định buông vài câu chửi thề, lại nhận được tín hiệu mờ nhạt từ Verge. Violet lập tức đập thẳng cây súng vào mặt thằng anh kia, rút dao găm lao lên, đánh gãy những tinh thể băng lao tới.

– Chậm quá!

Verge lười tranh luận với em gái nhà mình, đôi mắt tía thoáng qua những tia cung xanh đậm đặc. Một giây, năm viên đạn liên tiếp bắn ra, phá vỡ năm tinh thể gần nhất.

– Ừ đấy.

Violet cạn lời.

Gì vậy, chê nàng vô dụng? ( ^ _ ^ )

– Anh nghiêm túc đấy à?

– Đúng vậy.

– …

Nàng xoay người, động tác mạnh bạo mà hoa lệ, chém vỡ liên tiếp sáu tinh thể xung quanh.

– … – Verge cảm thấy bản thân bị khinh bỉ. (๑•ૅㅁ•๑)

Để đám tinh thể cho bọn V.V. giải quyết, Olivia vẫn đứng nguyên một chỗ, quanh người xuất hiện liên tiếp bảy ngọn lửa màu đỏ rực. Hắn thu tay, bảy ngọn lửa cháy lên mãnh liệt, rồi thu nhỏ thành dạng nén. Những viên cầu lửa sôi trong không trung, nhiệt độ gần như đã lên tới 4000 độ C, mang theo uy áp nặng nề lan đến khắp ngóc ngách trên đài chiến. Hắn cười một cách kì lạ, đôi mắt đầy hứng thú theo dõi con rồng trắng đang bay lượn trên không. Những viên cầu nén càng lúc càng nhỏ, uy lực tăng theo cấp số nhân. Mạnh mẽ và áp lực.

Dường như nhận thấy nguy hiểm, con rồng hé miệng, hàng ngàn tinh thể băng tuyết xen lẫn sương trắng đánh thẳng về phía Olivia.

Hắn coi như vẫn biết điều mà xách dép chạy…

Đương nhiên soái ca vẫn có phong phạm của soái ca, kiêu ngạo boy chạy cứ như bị mấy em gái đuổi theo không bằng ý. ( ̄▽ ̄) Theo sau còn có hiệu ứng bảy ánh nến đỏ li ti…

Li ti?

– Bé cưng này chẳng an phận chút nào~ – Olivia hướng thẳng lên trời nói.

Thật sự không nghe nhầm, giọng điệu của nạnh nùng ca vạn năm hiện tại lại có chút… ôn nhu.

Thực tế vẫn có chút bệnh hoạn. Nhưng mà thôi bỏ đi…

Anrdes đột nhiên rùng mình. Cảm xúc cộng hưởng…

Cùng lúc, Olivia thở dài một hơi. Bảy viên cầu lửa đã nén đến mức cận nút, liên tiếp bay về phía Anrdes.

– Anh chơi bẩn! Σ(-᷅_-᷄๑)

Anrdes có điều muốn nói~♪ 囧

Con rồng trắng hạ xuống trước mặt Anrdes, đôi cánh đỡ lấy toàn bộ công kích, hoàn hảo không tổn hao.

– Ha! Cũng có bản lĩnh. – Olivia mỉm cười.

Rerror nhìn lính đội mình bỏ chủ, bất đắc dĩ thở dài. Hắn biết, nếu không phải trường hợp đổ máu, bọn họ không cần quá quan tâm đến thứ gọi là kế hoạch. Mạnh ai nấy làm, đương nhiên đừng quên mục tiêu cuối là được.

Nhưng hắn vẫn nâng tay, sương mù dày đặc lập tức bao phủ quanh đài chiến.

Đó không có nghĩa hắn sẽ để mặc họ như thế.

Riddle nhíu mày.

Sương mù lỡ phủ hết đài chiến mất tiêu rồi.

Mà vị tinh linh ngạo kiều kia vẫn chưa hô dừng.

Gã quả thực hơi hoài nghi đây là hành vi cậy mạnh.

Gã còn chẳng thấy gì… thì thôi…

Anrdes hơi mím môi:

– Lilyan!

Lilyan giật mình ngẩn ra, sau mới uhm một tiếng, mái tóc nâu như mất đi trọng lượng, bay lên vô định. Những ngọn gió xuất hiện tạo thành một trũng xoáy lớn, quét ngang nơi sương mù bao phủ. Ngược lại vô tình tạo nên những xoáy nước cạn.

Nhưng đó là kết quả nàng muốn. Lilyan để chúng cuốn vào nhau, tạo cột xoáy nước lớn, ép về phía Riddle.

Nhưng người rõ ràng nên ở nơi đó lại bặt vô âm tín…

Rerror nhìn kiệt tác vô tình của mình, khoé miệng kéo lên một độ cong nguy hiểm. Hắn huýt sáo, toàn bộ dòng nước xoáy trên không trung ngưng tụ thành những dải băng tối màu, như có sức sống bò ra khỏi gió xoáy. Chúng liên kết với nhau, tạo thành một con sói đen khổng lồ.

Con sói đen không công kích địch nhân, mà chạy một vòng cắp hết mấy đứa đang vô cùng hưng phấn chiến đấu bên phe mình về…

Rerror nhìn ba tên ngu người trước mặt, uy phong đội trưởng bùng nổ:

– Bám theo gã kia.

Verge: “Rõ!” (^ν^)

Violet: “Ừa~” ƪ(˘⌣˘)ʃ

Olivia: … “Tốt thôi.” ( −_− )

Lilyan nhìn theo phương hướng của tổ bốn người, dễ dàng thấy được vị trí hiện tại của Riddle. Những hạt giống nhỏ thình lình xuất hiện trong lòng bàn tay. Nàng nhắm mắt, miệng ngân một ca từ ma mị. Hạt giống đột nhiên nảy mầm thành những dây leo đỏ, như có sinh mệnh ào ào tiến về phía gã.

– Nếu như đây là tầng 1…

Hiển nhiên, vẫn còn thiếu một khoảng thời gian.

– Zuvy, cậu… – Lilyan định gọi Nellaf, lại phát hiện không thấy người.

Lilyan – bị hố hai lần girl _| ̄|○ – tỏ vẻ: mị hem thích điều này… (−_−;)

1 dislike, nhỏ bé.

Giữa hai tay Riddle là chiếc kéo ngoại cỡ. Mắt gã nheo lại đầy mị hoặc. Tiếng lạch tạch lạnh lẽo vang lên, như âm thanh của tấm lụa bị đốt cháy. Đống tro tàn đóng vảy quanh người gã, rơi lả tả xuống đất, lộ da một làn da khoẻ mạnh. Thứ dung nhan kì quặc dần thay đổi. Vinceen hơi mở to mắt. Khác một câu nói xưa: “Ta sẽ khiến ngươi mở to mắt ra mà chứng kiến!”, sự ngạc nhiên của Vinceen hoàn toàn không làm nền cho ý ca tụng tài năng của tên khốn trước mặt.

Nói chính xác hơn, dễ dàng bị khống chế như vậy thì đã không phải Riddle.

Kéo dài như vậy cũng đủ thấy kì lạ rồi.

Vậy nên, thứ cảm xúc này mang một tư vị khác…

Như chờ đợi.

Cảnh giác.

Lẫn lộn trong thù địch.

– Này Vinceen— Chúng ta được sinh ra để đối đầu trực diện, chứ không phải đá xoáy nhau một cách ngu ngốc thế này. Đeo các mác “viện trưởng” bao năm, đã đến lúc phải đấu một trận ra trò rồi ha?

Vinceen nhấp một ngụm trà, mấp máy môi.

– Người đó cũng sắp trở về… – Hắn kéo dài âm cuối một cách nghiền ngẫm.

– Lúc đấy, tao sẽ xử gã… (╹◡╹)♡

Riddle gằn từng tiếng:

– Rồi đến lượt mày~

Vinceen đột nhiên bật cười.

– Vậy trước khi chuyện đó xảy ra, mày cứ yên tâm mà mua vui cho tao đi~ ( ˘▽˘ )

A— Cũng đã thấy người cần tìm.

Riddle thấy chân mình đột nhiên lạnh lẽo.

Đó không phải cái lạnh thấu xương, và cũng không đông cứng như bị kìm kẹp. Nó nhắm về phía trước như con rết đói khát, lại chậm rãi lách từng kẽ da thịt như con rắn giảo hoạt. Cái lạnh ấy mang đầy gai nhọn trong huyết nhục nặng nề.

Gã thoáng thấy một bóng người nhỏ bé sau lưng. Một đường kéo u ám cắt ngang, nhưng cái gì cũng không thấy nữa.

– A— Cậu vừa đi đâu vậy? – Anrdes hỏi Nellaf vừa ung dung bước lại chỗ hắn.

Hắn đã không để ý, có lẽ bởi vì Nellaf đã quá nhẹ nhàng.

Nellaf đưa mắt đánh giá con rồng trắng khổng lồ vẫn ở cạnh bảo vệ Anrdes chặt chẽ, nhún vai:

– Tớ vừa thêm một bug vào kế hoạch của họ…

“Ban đầu định làm đơn giản, cũng không biết tại sao lại trở thành như vậy. Có lẽ… vì chiếc kéo.”

Tư duy của con người luôn có thể vì một sự vật mà thay đổi.

Anrdes nhớ lại màu sắc viên thuỷ tinh của Nellaf, cũng không hỏi nhiều:

– Họ tập trung lại rồi.

Lilyan thở dài:

– Tớ đã nghĩ họ sẽ coi thường chúng ta… Như vậy, phải thay đổi kế hoạch…

Nellaf nghiêng đầu nghĩ ngợi.

– Chúng ta có giới hạn thời gian không? – Nàng hỏi.

– Không có. – Anrdes ngay lập tức khẳng định.

– Vậy, có lẽ trận chiến sẽ kết thúc… nếu như họ hạ hết chúng ta nhỉ? – Nellaf cười khẽ, âm cuối trầm thấp mang theo hưng phấn khó hiểu.

Lilyan giật mình, sắc mặt bỗng chốc ngờ nghệch một cách đáng yêu.

– Vậy họ chỉ có thể tự mình đến nha?

– Không, chỉ gần đúng thôi Lyan~ Nó cũng sẽ không kết thúc nếu ta chỉ vô dụng một chỗ thế này… ( ̄▽ ̄)

Con ngươi Nellaf phản chiếu những tinh quang mờ ảo, tựa như những vì sao vụn vỡ, mang theo cảm xúc sâu thẳm dưới đáy biển tiềm thức.

– Chúng ta khó mà thắng được. Nhưng, họ cũng thế đấy. Hahaa~~ – Anrdes ngửa đầu nhìn ‘trời’, cười khinh bỉ.

/End chương 23/

[My novel] KCBL (22)


Chương 22: Đánh trận giả (2)

Thời điểm cả hai đội ngũ đều trong trạng thái sẵn sàng, viện trưởng mới chậm rãi lôi ra từ không-trung một… góc váy…

.

.

.

CLGT??! Có gì đó không đúng!? Σ(-᷅_-᷄๑)

Vinceen vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh (có chút nguy hiểm…), dùng sức (nhưng vẫn mang tư thái hoàn mỹ và cao quý ƪ(˘⌣˘)ʃ) kéo cái thứ chướng mắt đang lơ lửng trên không trung vô cùng mất hình tượng ra.

Vẫn từ không trung, một tinh linh nhỏ bé lấy tư thế rất đáng thương xuất hiện, ngọt ngào đầy nước mắt, buồn bã mà xinh đẹp. Gương mặt nhỏ nhắn vẫn còn nét buồn ngủ rõ rệt, hai tay nắm góc váy kháng nghị một cách yếu ớt.(;_;)

Quả thật tinh linh có thể ngủ rất ít, cũng có thể không ngủ. Nhưng lúc cần ngủ. tinh linh có thể ngủ mãi, lâu đến hàng trăm năm, chờ một ngày được đánh thức. Bị phong ấn hoàn toàn, bị tổn thương không thể cứu chữa, tinh tinh mới rơi vào giấc ngủ vĩnh viễn, hoà làm một với căn nguyên ban đầu.

Nếu đánh thức một ấu linh đang trong kì ngủ bình thường sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Còn tinh linh trưởng thành rồi á, haha… (xin lược bớt một ngàn chữ gió tanh mưa máu đằng sau…) ( ̄▽ ̄)

Tinh linh vốn là chủng loài xinh đẹp, thuần khiết và cao quý. Nhưng ĐÓ là trừ khi họ vừa ngủ dậy. Đẹp thì đẹp, còn mạng ngắm hay không mới là quan trọng. ( ̄▽ ̄)

Nhưng trên không trung rõ là một tinh linh vừa trưởng thành…

Mái tóc nàng như được sinh ra từ nắng nhẹ ấm áp, đôi mắt bạc trong suốt như đoá thủy tinh, làn da trắng như tuyết ẩn hiện dưới bộ váy hoa nhài mềm mại. Đằng sau lưng nàng là đôi cánh mỏng manh mà lộng lẫy, tựa như hoa Diphylleia grayi dưới cơn mưa bóng mây chợt tạnh, đôi lúc lại lấp lánh tia sáng rực rỡ. Dường như thời gian bỗng nhiên ngừng lại, vạn vật trên thế gian đều mất đi màu sắc, ảm đạm dưới vẻ đẹp thuần khiết ấy.

… Trừ những người ở đây… 囧

Đó là Quang tinh linh phía Tây, loài tinh linh mạnh nhất về hỗ trợ của tộc tinh linh.

Và nó vừa ngủ dậy…

Lơ lửng giữa không trung, tinh linh nhỏ bé vốn sắp phát hoả, dự báo sức công phá vô cùng khủng khiếp, đôi môi đỏ thắm chu lên đặc biệt phẫn nộ, lại ngay lập tức đập vào mắt cái vẻ mặt xảo quyệt (?) của lão hồ ly quanh năm ỷ thế hiếp người kia…

– … Dạ… Chủ nhân có gì sai bảo?

Giá trị phẫn nộ trở về 0 không cần đến nửa giây.

– Lăn đi.

Mất một lúc tinh linh nhỏ mới hiểu ý của hắn.

Đó là sau khi tiếp nhận thông tin hắn gửi về…

– Mẹ kiếp! 囧 Chủ nhân ngài đừng có hố người như thế!!

Anrdes + Lilyan + Rerror + Violet + Verge: “!! Tinh linh nhỏ bé thanh thuần đáng yêu đâu?…

Đm chắc chắn họ gặp phải tinh linh giả!!” Σ(゚д゚lll)

Olivia + Bao tải dùng để đựng hành giống đực: “…”

Nellaf: ?

Sức miễn dịch của viện trưởng Vinceen với nàng tinh linh là vô cực x3. Kháng nghị của nàng vô hiệu.

Vẫn là mau mau lăn giường à nhầm “lăn” đi~ (=^▽^)σ

Đấu tranh không có kết quả, tinh linh nhỏ giằng xé tâm can một lúc lâu mới thui thủi lùi vào một góc, lặng lẽ… lăn.

Lăn theo nghĩa đen. 囧

Lăn một vòng, hai vòng…. Đủ bảy vòng trên đất, tinh linh nhỏ vẻ mặt uỷ khuất xoè hai tay ra.

Bảy (?) bạn trẻ nào đó vẫn còn đang ngơ ngác. Giữa hai tay nàng là một viên thuỷ tinh nhỏ.

Trước khi kịp phản ứng, viên thuỷ tinh đột ngột vỡ tan. Những tia sáng rực rỡ quẩn quanh trong không gian tĩnh lặng. Những giây tiếp theo, bảy mảnh vỡ bay về phía những người trong đài chiến, không trực tiếp tiếp xúc mà chỉ yên tĩnh lơ lửng bên người họ.

Rồi nó bắt đầu phát sáng những tia màu lạ lùng.

Của Rerror là u lam. Của Olivia là màu đỏ hoà trong một màu khác không quá rõ ràng. Verge là màu lam nhạt, và Violet là màu tím.

Của Anrdes là cũng là màu lam, nhưng rất nhạt, dường như bị thứ gì đó hoà tan mất. Còn của Lilyan là màu lục trộn với xanh bạc hà.

Nellaf nhìn mảnh thuỷ tinh lơ lửng trước mặt mình mang tia màu lam nhạt thuần tuý, khoé miệng khẽ nhếch lên đầy mỉa mai.

“Cũng thật quen thuộc.”

Sâu trong trái tim, nàng thấy có gì đó chợt lạnh. Nhưng cái lạnh ấy lại chỉ hiện hữu một giây rồi biến mất, như chưa từng có gì xảy ra cả.

– Coi như giúp một cái đại ân. Mấy nhóc phải cảm ơn ta đó~

All: “Không dám không dám… Ngài đây là đang hại chúng ta rồi… (-.-;)”

Tinh linh quan sát đám nhỏ, đôi mắt mang theo lạnh nhạt không dễ phát hiện.

– Chủ nhân. Tiếp theo phải làm gì?

Vinceen không biết lôi đâu ra một bộ trà đạo. Những viên ngọc tím được khéo léo khảm lên chúng tạo thành những giọt nước mờ ảo tinh tế nhưng vô cùng thoải mái. Hắn thuần phục pha một tách trà, nhấc tay nhấc chân uyển chuyển mà tao nhã. Hương trà theo không khí bay lên, nhẹ nhàng phiêu đãng trong không gian.

Bọn trẻ bỗng cảm thấy thư giãn kì lạ.

Đó là mùi hương ngọt ngào, sạch sẽ của mưa rơi trên phiến lá. Đó là mùi vị nhàn nhạt, mơ màng của sương mù giữa ban đêm.

Nước trà theo từng động tác khuấy thìa, sắc hồng đào ngày càng nở rộ.

– Ngươi làm trọng tài đi.

Nghĩ một lúc, hắn lại lười biếng thêm vào một câu ngắn…

– Ta lười.

Tinh linh nhỏ: “…” 囧

– Đm thằng khốn S nhà ngài! Không hành hạ ta một ngày không chịu nổi đúng không??!

Trạng thái xù lông của tinh linh luôn đi kèm với hiệu ứng ánh sáng tung toé… ☆*:.。. o(〒ཀ〒)o .。.:*☆

Được rồi không phải “luôn”, đó là nước-mắt-rơi-lã-chã…

– Đừng khẩu nghiệp. – Vinceen lười tranh cãi với nó.

– Cmn được lắm. Ta thề dưới danh nghĩa công chúa Quang tinh linh , nếu không đem ngươi— – Làm sao?… (・Д・)ノ

Tinh linh nhỏ run rẩy chỉ tay vào ngài viện trưởng vẫn đang cao ngạo hất cằm thưởng trà, đột nhiên nghẹn giọng.

Nàng có thể làm gì được cái tên hồ ly chết tiệt này chứ?? 囧

Bên cạnh đó, khi nghe hết lời của nàng, vài tâm linh nhỏ bé giữa đài chiến bỗng chốc tan vỡ.

“Đm đây chắc chắn là tinh linh giả huhuhuhu…” _| ̄|○

Tinh linh nhỏ không bận tâm tới mấy ‘tâm linh vỡ vụn’ kia. Đấu tranh tâm lý một hồi, nàng đành nuốt nhục vào bụng, thề có ngày có-cơ-hội sẽ trả thù con cáo già đó:

– … Vâng, thưa chủ nhân.

Khi quay lại, đã không còn là tinh linh khẩu nghiệp xù lông nhẫn nhục. Khí chất nàng dường như thay đổi hoàn toàn.

Lạnh lùng, giống như không để tâm đến bất kì điều gì.

Sự thay đổi đột ngột này khiến Nellaf, Anrdes, Lilyan, Rerror, Olivia, Verge và Violet lập tức trở nên nghiêm túc.

Riddle nhìn bộ dáng dửng dưng của cáo Vinceen, cả người đều không ổn. Thử suy nghĩ tất cả những chủ ý điên rồ kẻ này có thể nghĩ ra để chỉnh gã, cuối cùng gã kết luận: … Chắc chắn nếu mái tóc giả này bị lấy xuống thì sẽ có chuyện.

Đó không phải chuyện bình thường như nước đường rằng cái đầu trọc lóc đến nhói lòng của gã sẽ lộ ra trước toàn dân thiên hạ!

Nó chứa tất cả đặc tính của hai chữ “điên rồ”.

Gã không đoán ra được… Vì vậy…

Riddle hạ mắt.

Bảo vệ mái tóc giả của gã, không chỉ có bốn đứa nhóc có chút xíu bản lĩnh kia đâu.

—Phì!! Éo phải của gã!!! _:(´ཀ`」 ∠):

Tinh linh ‘nạnh nùng gơn’ quét mắt một lượt cả hai đội ngũ, bước lên đài chiến phía trước.

– Trách nhiệm của ta là giám sát theo thứ tự ưu tiên: luật, công bằng và an toàn của cuộc chiến. Khi có lệnh ngừng, ta yêu cầu các ngươi dừng mọi hành động ngay lập tức, không cho phép trường hợp vi phạm. Có, xử thua. Rõ rồi chứ?

– RÕ! – Những thanh âm đầy hưng phấn vang lên.

– Tốt! Vậy ta tuyên bố—

Lần này không phải là điện 2000V. Ánh mắt của họ gần như đều cháy lên một ngọn lửa, mãnh liệt và nóng nảy.

À… Trừ Nellaf.

– Bắt đầu!!

Thân ảnh của tinh linh phút chốc biến mất trong đài chiến. Nhưng họ biết nàng vẫn ở đây, không ngăn cách bởi lớp màng bảo vệ, mà bởi đôi mắt… Ánh sáng của nàng, ánh sáng của Quang tinh linh mạnh nhất, không còn phản chiếu trong ảnh ngược đến não bộ của họ. Nó đã bị gói gọn trong điểm mù một cách khéo léo, một thứ ánh sáng ảo giác kinh khủng nhất.

Nhưng họ không có dư thời gian để nghĩ về điều đó.

Một tiếng ầm vỡ vụn vang lên. Anrdes giật mình nghiêng người. Bên cánh tay xẹt một vết bỏng.

Olivia chậm rì rì bước lên, ngọn lửa đỏ rực cháy trong tay hắn.

– Rốt cuộc cũng đến lúc anh đây thể hiện hahaa—

Rerror: “…” 囧

#Có thằng bạn quá mức hiếu chiến thì phải làm sao?!… Online chờ, gấp!!

/End chương 22/